my idea

greenspun.com : LUSENET : Vietnamese American Society : One Thread

thay v quyn gp tiền bạc cho cc tổ chức chống CS ,hy thnh lập nhửng hiệp hội người VN yu nuớc,mục đch l quyn gp tiền bạc tạo nn những học bổng du học để gip đở cc sinh vin trong nước. nhửng con người trẽ tuổi ny,sau khi được tiếp cận với nền văn minh nhn loại,sẻ hiễu chế độ CS tồi tệ như thế no,họ sẽ l nhn tố chnh lật đổ chế độ CS,hoặc c thễ, sau ny họ sẽ l những người lnh đạo đất nuớc, lc ny,VN vẫn do CS lảnh đạo,nhưng l những người CS ưu t,c học thức cao,chế độ CS khng cần phải thay đổi.luc do,chung ta lat do che do dictatorship ma khong ton 1 phat sung nao

-- ho chi minh (vn_student2000@yahoo.com), September 16, 2004

Answers

Người Dân Việt Nam

Có Thể Làm Được Gì Cho Quê Hương?

Bửu Sao

Từ năm 1995 đến nay, theo nhận định thông thường, số phận nước Việt Nam đang ở trong tay hai quốc gia siêu cường tư bản: tư bản xanh là Hoa Kỳ, và tư bản đỏ là Trung quốc. Rồi đồng tiền liền với chính trị, và một khi mà đồng tiền đã được nhất nguyên hóa đưới chiếc đồng đôla xanh thì mọi cơ chế chính trị trên toàn cầu nói chung và tại Việt Nam nói riêng cũng đành phải chấp nhận cái uy lực chi phối có một không hai của nó. Nhà cầm quyền Hà Nội hiện nay đang thoải mái chấp nhận và triệt để khai thác cái gọi là thực trạng của thời cuộc đó để tồn ta.i. Lối nhận định này phản ảnh một phần nào hiện thực chính trị trên thế giới và riêng tại Việt Nam. Song trên thực tế không chắc hẵn là như vâ.y. Các hiện tượng phản chứng đang xảy ra ngay tại nhiều quốc gia nghèo đói đã dần dần phát hiện một sức đề kháng mãnh liệt từ những lớp người không còn gì để mất. Nhân đó, chúng ta nên đặt lại câu hỏi: Người dân Việt Nam, ngay trong số phận nghèo nàn, còn có thể làm được gì cho quê hương, cho đất nước mình? Mục đích của bài viết này là tìm một câu trả lời thích đáng cho câu hỏi đó:

Tôi viết bài này nhân đọc một bài nhận định thời cuộc Việt Nam của ông Nguyễn Duy Hinh, nhan đề: Đi tìm một phương án giải trừ CSVN. Bài phân tích này quá đầy đủ, không cần phải thêm bớt gì cả. Duy chỉ có hai chữ làm tôi giật mình và hứng khởi, hai chữ ấy là: Dấn Thân! nó nằm ở hàng cuối của bài viết, ông nói: ‘’ Chúng ta không thể ngồi yên chờ phép lạ. Phải tạo lấy thời thế! Người Việt hải ngoại, trẻ cũng như già, phải dấn thân vậy thôi!’’ Vậy mấy câu hỏi phải được trả lời dứt khoát là: dấn thân là gì? dấn thân cho ai? và dấn thân bằng cách nào?

Dấn thân là gì? - dấn thân tức là dốc toàn lực lao vào hoạt động, bất chấp gian nan nguy hiểm. Trước kia, những người đã dấn thân bất chấp mạng sống mình cho một chính nghĩa mà họ tin tưởng là Nguyễn Thái Học, Phạm Hồng Thái, Nguyễn Tường Tam v.v.. Hiện nay, những người đã dấn thân thật sự: ở trong nước có các ông Nguyễn Đan Quế, Phạm Hồng Sơn, Lê Chí Quang, Trần Dũng Tiến, Nguyễn Vũ Bình, các cha Nguyễn Văn Lý, Phan Văn Lợi, Chân Tín, G.S. Nguyễn Ngọc Lan v.v. Số những người này ngày càng nhiều thêm lên. Ở quốc ngoại trước kia có các ông Hoàng Cơ Minh, Trần Văn Bá, Võ Đại Tôn v.v., nay còn có con người bất khuất Lý Tống. Dấn thân còn là trường hợp những người dám xả thân lãnh trách nhiệm đứng mũi chịu sào, tổ chức những cao trào chính trị có tầm vóc thiết lập những lực lượng tranh đấu để dần dần gây được vài thành quả ngoạn mục tại trong nước. Cũng gọi được là dấn thân, tuy ở tầm mức khiêm tốn hơn, đấy là trường hợp những nhà báo, những người viết văn dùng tên thật của mình, dám đưa ra ánh sáng những sự kiện thiết thực, được minh chứng rành mạch nhằm gây một tác động mạnh trên thời sự, bất chấp những đe dọa từ các lực lượng trong bóng tối. Tại đây tôi muốn nhấn mạnh đến phương thức dấn thân này.

Nay thời cuộc đang xoay vần biến chuyển từ trạng thái bức xúc đến chuyện thông thường hóa (banaliser) mọi trạng huống mà hệ quả là chiết giảm tầm mức đòi hỏi những hành động tích cực, hạn chế thành quả của mọi phương sách đối phó. Hiện nay tại hải ngoại, một hiện tượng mà mọi người đều cảm nhận được là số lượng các tờ báo đấu tranh ngày càng chết mòn chết yểu đi, một phần vì thiếu các phương tiện tài chánh yểm trợ, phần còn lại là do những điều kiện làm ăn sinh sống bức xúc hơn, hoặc béo bở hơn, khiến những người trước kia tích cực dấn thân vì một chính nghĩa, nay lại dồn hết tâm sức vào chuyện làm ăn, hốt ba.c. Vấn đề dấn thân tại đây lệ thuộc vào điều kiện quảng bá tư tưởng, nói nôm na là vấn đề ‘’đầu tư văn hóa’’ trong đại chúng, liên hệ đến tiền tệ, mà ở đây tiền là tệ. Do đó, tình trạng xuống cấp trong công cuộc đấu tranh vì chính nghĩa đưa đến hệ lụy một cuộc diễn biến hòa bình đảo ngươ.c. Trong một bài trước đây, tôi đã bàn đến hiện tượng ‘’siêu thị văn học’’ hải ngoa.i. Nói đến ‘’siêu thị văn học’’ tôi muốn ám chỉ thị trường báo biếu: một thị trường văn học béo bở. Số lượng báo biếu người Việt hải ngoại nay có thể chiếm đến 2/3 khối lượng thông tin trên diễn đàn người Viê.t. Báo biếu vốn là một phương tiện làm ăn, nó lệ thuộc khách hàng quảng cáo, do đó đang dần dần biến thành những tập quảng cáo cho các xí nghiệp, các tiệm ăn, các phòng khám bệnh, phòng luật sư, tiệm thuốc, tiệm Neo, tiệm chạp phô v.v. rồi các bài viết chỉ còn là một ‘’cớ’’ để được gọi là tập san thôi. Trong các tập báo biếu những trang quảng cáo có thể chiếm từ 45% đến 72% của tổng số trang. Thị trường báo biếu là một ‘’siêu thị văn học’’ trong ấy văn chương và mắm muối lẫn lộn, không mấy ai còn nhìn ra được các bài viết nữa. Các bài viết không phải tuân theo lập trường của ban biên tập nữa, ban biên tập đã mất hết lập trường rồi, chỉ phải duồng theo thị hiếu của khách hàng quảng cáo khiến những người muốn dân thân vào cuộc tranh đấu bằng ngòi bút không còn chỗ đứng nữa.

Vậy nay đã đến lúc mỗi người Việt cần đăt lại câu hỏi: dấn thân cho ai đây?

Dấn thân cho ai đây? cho Nước Việt Nam? cho quê hương Việt Nam? hay cho cá nhân mình? Cho Nước Việt Nam ư? Nước Việt Nam chỉ là chính quyền Hà Nội, gồm có Đảng và lực lượng đàn áp của Đảng, tất cả không đến 10% dân số. Còn quê hương Việt Nam gồm có 90% người dân còn lại đang chịu quyền cai trị, bóc lột và hệ thống đàn áp của Đảng. Sự thật Việt Nam hiện nay là như vâ.y. Rồi một sự thật nhãn tiền khác mà chúng ta không dè là từ năm 1995 đến nay, sự dấn thân đã xoay chiều: số đông người Việt hải ngoại đã ‘’dấn thân’’ đầu tắt mặt tối làm thật nhiều tiền, rồi để dành một phần lớn chuyển về Việt Nam làm ăn, phần còn lại để san định cơ ngơi tại nơi quốc gia mình cư trú. Theo một vài số liệu gần đây, số tiền hàng năm người Việt hải ngoại gởi về Việt Nam đã vượt quá con số ba tỷ đô la! Chắc hẳn nếu chúng ta nhất trí không gởi tiền về, cũng không về Việt Nam thì chỉ trong vòng một năm thôi, chế độ Hà Nội sẽ lâm nguy để rồi có thể phải tự sát. Nhưng... đấy là chuyện hoang đường. Người Việt Nam còn mãi lệ thuộc vào một ‘’văn hóa’’, một loại văn hóa trong dấu ngoặc kép, nghĩa là một loại văn hóa phi văn hóa, nếu gọi rằng ăn xin là văn hóa, chịu lệ thuộc kẻ khác là văn hóa. Cái văn hóa di truyền qua 85 năm đô hộ ngoại bang và 65 năm đô hộ bản địa ấy đang còn hành hạ quê hương Việt Nam! Tình trạng lệ thuộc vốn là tình trạng của các nước thuộc địa, chậm tiến, nhược tiểu. Nước Việt Nam chúng ta là như thế suốt 150 năm nay, và sẽ còn là như thế mãi, nếu không có gì thay đổi trong não trạng, trong tâm tư con người. Thật ra, tại hải ngoại, chúng ta đang bị ràng buộc chặt chẽ ở cái thế chẳng đặng đừng: trường hợp những người còn để lại những cha mẹ, anh chị em, bà con, cần được cấp dưỡng. Để quay lại con số 3 tỷ bạc gởi về Việt Nam mỗi năm, tôi làm một con tính đơn giản: để cấp dưỡng cho hai bà chị nghèo, cứ hàng năm tôi gởi về bên nhà 5 lần $200, tức là $1000/năm. Giả thử tại hải ngoại có 1 triệu người Việt như tôi thì số tiền gởi về VN mỗi năm để giúp bà con nghèo là 1 tỷ đôla. Đấy chỉ nói đến trường hợp chẳng đặng đừng. Hai tỷ còn lại là số tiền những người về VN hàng năm hai ba bận, mang về mỗi bận từ 5 đến 10 nghìn, để mua đất, cất nhà, đầu tư buôn bán: đấy là chưa nói đến những món tiền đầu tư trực tiếp hay gián tiếp dưới tư thế ngoại nhân vào kỹ nghệ VN, tính gộp lại cũng thêm được vài tỷ nữa! Những số tiền này trực tiếp rót vào hệ thống kinh tài của Đảng, đấy là một loại dấn thân đảo ngược tạo nên một loại diễn biến hòa bình đảo ngươ.c.

Vậy nay dấn thân để làm gì? Đối tượng tối hậu vốn là để giải thể chế độ cộng sản. Chắc mọi người đều nghĩ như thế. Ngay những người gởi vốn đầu tư về nuôi sống Đảng, họ vẫn biện minh là để vỗ béo Đảng như vỗ béo một con lợn, rồi sẽ có ngày giết thi.t. Họ gọi đấy là chiến tranh kinh tế, tức là đưa vốn đầu tư tư nhân về để lập xí nghiệp tư nhân để đối đầu với các xí nghiệp nhà nước, nhằm dần dần tước mất độc quyền thương mãi của Đảng! Hình thức đấu tranh kinh tế này chẳng khác gì tống được cả thành phố Paris vào một lọ chai vậy! Tại nước Nga, tập đoàn Poutin - Sourkov nay đã gọi là ‘’thắng’’ khối cựu cộng sản Nga bằng chiến tranh kinh tế theo lối này. Để thắng, tổng thống Poutin đã dùng mọi thủ đoạn cố hữu của bộ chính trị Nga-sô trước đó, kể cả việc chế ngự được Quốc hội Douma, như CSVN chế ngự quốc hội Việt Nam, để nắm được tất cả mọi quyền bính về tay mình. Vậy câu hỏi được đặt ra là, phải dấn thân bằng cách nào? Bây giờ chỉ còn lại một phương sách là đấu tranh chính trị, với tất cả mọi thủ đoạn chính trị kiểu Poutine, rồi ai nắm được thế thượng phong, người ấy thắng.

Dấn thân trong thực tại Việt Nam là mở một trận chiến chiến tranh chính trị giữa người Việt trong và ngoài nước. Cho đến nay, tại hải ngoại, tuy mục tiêu tối hậu, là giải thể chế độ Hà Nội, nhưng chưa có một đồng thuận nào giữa các lực lượng chính trị về sự chọn lựa một phương sách duy nhất nhằm đạt được mục tiêu đó. Vấn đề mấu chốt cần được giải quyết trước khi bàn về một mặt trận chiến tranh chính trị duy nhất: đấy là vấn đề ranh giới quốc - cô.ng. Câu hỏi được đặt ra vốn là: Ai là người quốc gia? Ai là người cộng sản. Song từ 1995, Hoa kỳ hủy bỏ cấm vận và cho phép người cộng sản Việt Nam được tư do xâm nhập các cộng đồng người Việt quốc gia, nhân cơ hội này, sự kiện kẻ ra đi người trở lại đã khiến làn ranh giới quốc - cộng ngày càng mờ nhạt dần đi. Cục diện tranh đấu đã dần dần biến chuyển đến mức mà hai câu hỏi trên đây đã nhập thành một câu hỏi duy nhất: làm sao xóa bỏ được làn ranh giới quốc cộng để mọi người từ trong đến ngoài nước có thể cùng nhau xây dựng một xã hội công dân đúng theo định nghĩa xác thực của nó. Xây dựng một xã hội công dân? đúng vậy! Nhưng một xã hội công dân, theo đúng định nghĩa của nó, là một xã hội tự do, dân chủ. Không thể một mặt, chủ trương xây dựng một xã hội tự do, dân chủ, mặt khác xóa bỏ làn ranh giới quốc - cô.ng. Trong một dịp thảo luận về vấn đề này, khi tôi đặt vấn đề như thế thì có một nhân vật đặt ngay câu hỏi:" Tại sao chúng ta không chịu nắm thế thượng phong dấn thân tích cực mở một cuộc diễn biến hòa bình đang khi xu thế quốc nội và quốc tế có lợi cho mình và bất lợi cho cộng sản? Chính cộng sản biết và sợ diễn biến hòa bình, vì họ không còn cơ sở ý thức hệ cũng như thời cơ thuận lợi như trước đây. Thiên thời địa lợi, nhân hòa, cả ba điều tuột dần ra khỏi bàn tay họ cho dù họ đang nắm cả đất nước trong tay. Nhìn vào cung cách họ làm, ta thấy rõ là họ đang loay hoay tìm thế gỡ ga.c. Thay vì đấu võ mồm và sát phạt nhau, lẽ ra người quốc gia phải chuẩn bị tích cực đương đầu với những thử thách trước sau gì cũng xảy ra: cộng sản bắt buộc phải chấp nhận chơi trò đấu tranh chính trị với người quốc gia thôi ". Nếu nhìn lại lực lượng các đảng phái chính trị tại quốc ngoại hiện giờ thì cuộc đấu tranh chính trị phải được bắt đầu và được giải quyết tại đây trước khi bàn đến đấu tranh chính trị tại Việt Nam với đảng cộng sản!

Mục tiêu tối hậu của cuộc đấu tranh chính trị tại quốc nội là xây dựng một xã hội công dân, tức là một xã hội trong ấy mọi người đều có tự do cho mình và trọng tự do của người khác. Song tự do, dân chủ không phải là những món quà từ trên trời rơi xuống mà nhận được: đấy là cả một bài học lịch sử phải đem thực hành từ thế kỷ này sang thế kỷ khác. Nước Pháp đã trải qua hai thế kỷ đổ máu và nước mắt với hàng trăm ngàn người đã dấn thân và bị vùi dập mới đạt được kết quả ngày hôm nay. Nước Việt Nam rồi đây cũng sẽ có tự do, rất có thể là một thứ tự do được xếp đặt từ bên ngoài, nghĩa là một thứ tự do làm quà tặng cho những lớp người khá giả, sẽ không đến 20% dân số. Rồi đây cuộc diễn biến hòa bình tại Việt Nam chỉ là một hiện tượng kinh tế chính trị đến từ nước ngoài làm gia tăng dần tỷ số của những người được hưởng tự do thật sự, từ 20%, đến 30% v.v. kể từng thập niên, nghĩa là con số những người đã được thoát cảnh cầu lụy, xin xỏ. Từ giờ đến đó sẽ không ít những người phải dấn thân và chịu nhiều khổ cực cay đắng, chịu cảnh tù đày khốn đốn. Đấy là những người đã, hoặc đang hy sinh tự do của bản thân mình để mưu cầu tự do và dân chủ cho người khác.

Bửu Sao

Tết Giáp Thân 2004



-- Nong bi' Dai" (vietnamcongsans@yahoo.com), September 16, 2004.


Người Dn Việt Nam

C Thể Lm Được G Cho Qu Hương?

Bửu Sao

Từ năm 1995 đến nay, theo nhận định thng thường, số phận nước Việt Nam đang ở trong tay hai quốc gia siu cường tư bản: tư bản xanh l Hoa Kỳ, v tư bản đỏ l Trung quốc. Rồi đồng tiền liền với chnh trị, v một khi m đồng tiền đ được nhất nguyn ha đưới chiếc đồng đla xanh th mọi cơ chế chnh trị trn ton cầu ni chung v tại Việt Nam ni ring cũng đnh phải chấp nhận ci uy lực chi phối c một khng hai của n. Nh cầm quyền H Nội hiện nay đang thoải mi chấp nhận v triệt để khai thc ci gọi l thực trạng của thời cuộc đ để tồn ta.i. Lối nhận định ny phản ảnh một phần no hiện thực chnh trị trn thế giới v ring tại Việt Nam. Song trn thực tế khng chắc hẵn l như v.y. Cc hiện tượng phản chứng đang xảy ra ngay tại nhiều quốc gia ngho đi đ dần dần pht hiện một sức đề khng mnh liệt từ những lớp người khng cn g để mất. Nhn đ, chng ta nn đặt lại cu hỏi: Người dn Việt Nam, ngay trong số phận ngho nn, cn c thể lm được g cho qu hương, cho đất nước mnh? Mục đch của bi viết ny l tm một cu trả lời thch đng cho cu hỏi đ:

Ti viết bi ny nhn đọc một bi nhận định thời cuộc Việt Nam của ng Nguyễn Duy Hinh, nhan đề: Đi tm một phương n giải trừ CSVN. Bi phn tch ny qu đầy đủ, khng cần phải thm bớt g cả. Duy chỉ c hai chữ lm ti giật mnh v hứng khởi, hai chữ ấy l: Dấn Thn! n nằm ở hng cuối của bi viết, ng ni: Chng ta khng thể ngồi yn chờ php lạ. Phải tạo lấy thời thế! Người Việt hải ngoại, trẻ cũng như gi, phải dấn thn vậy thi! Vậy mấy cu hỏi phải được trả lời dứt khot l: dấn thn l g? dấn thn cho ai? v dấn thn bằng cch no?

Dấn thn l g? - dấn thn tức l dốc ton lực lao vo hoạt động, bất chấp gian nan nguy hiểm. Trước kia, những người đ dấn thn bất chấp mạng sống mnh cho một chnh nghĩa m họ tin tưởng l Nguyễn Thi Học, Phạm Hồng Thi, Nguyễn Tường Tam v.v.. Hiện nay, những người đ dấn thn thật sự: ở trong nước c cc ng Nguyễn Đan Quế, Phạm Hồng Sơn, L Ch Quang, Trần Dũng Tiến, Nguyễn Vũ Bnh, cc cha Nguyễn Văn L, Phan Văn Lợi, Chn Tn, G.S. Nguyễn Ngọc Lan v.v. Số những người ny ngy cng nhiều thm ln. Ở quốc ngoại trước kia c cc ng Hong Cơ Minh, Trần Văn B, V Đại Tn v.v., nay cn c con người bất khuất L Tống. Dấn thn cn l trường hợp những người dm xả thn lnh trch nhiệm đứng mũi chịu so, tổ chức những cao tro chnh trị c tầm vc thiết lập những lực lượng tranh đấu để dần dần gy được vi thnh quả ngoạn mục tại trong nước. Cũng gọi được l dấn thn, tuy ở tầm mức khim tốn hơn, đấy l trường hợp những nh bo, những người viết văn dng tn thật của mnh, dm đưa ra nh sng những sự kiện thiết thực, được minh chứng rnh mạch nhằm gy một tc động mạnh trn thời sự, bất chấp những đe dọa từ cc lực lượng trong bng tối. Tại đy ti muốn nhấn mạnh đến phương thức dấn thn ny.

Nay thời cuộc đang xoay vần biến chuyển từ trạng thi bức xc đến chuyện thng thường ha (banaliser) mọi trạng huống m hệ quả l chiết giảm tầm mức đi hỏi những hnh động tch cực, hạn chế thnh quả của mọi phương sch đối ph. Hiện nay tại hải ngoại, một hiện tượng m mọi người đều cảm nhận được l số lượng cc tờ bo đấu tranh ngy cng chết mn chết yểu đi, một phần v thiếu cc phương tiện ti chnh yểm trợ, phần cn lại l do những điều kiện lm ăn sinh sống bức xc hơn, hoặc bo bở hơn, khiến những người trước kia tch cực dấn thn v một chnh nghĩa, nay lại dồn hết tm sức vo chuyện lm ăn, hốt ba.c. Vấn đề dấn thn tại đy lệ thuộc vo điều kiện quảng b tư tưởng, ni nm na l vấn đề đầu tư văn ha trong đại chng, lin hệ đến tiền tệ, m ở đy tiền l tệ. Do đ, tnh trạng xuống cấp trong cng cuộc đấu tranh v chnh nghĩa đưa đến hệ lụy một cuộc diễn biến ha bnh đảo ngươ.c. Trong một bi trước đy, ti đ bn đến hiện tượng siu thị văn học hải ngoa.i. Ni đến siu thị văn học ti muốn m chỉ thị trường bo biếu: một thị trường văn học bo bở. Số lượng bo biếu người Việt hải ngoại nay c thể chiếm đến 2/3 khối lượng thng tin trn diễn đn người Vi.t. Bo biếu vốn l một phương tiện lm ăn, n lệ thuộc khch hng quảng co, do đ đang dần dần biến thnh những tập quảng co cho cc x nghiệp, cc tiệm ăn, cc phng khm bệnh, phng luật sư, tiệm thuốc, tiệm Neo, tiệm chạp ph v.v. rồi cc bi viết chỉ cn l một cớ để được gọi l tập san thi. Trong cc tập bo biếu những trang quảng co c thể chiếm từ 45% đến 72% của tổng số trang. Thị trường bo biếu l một siu thị văn học trong ấy văn chương v mắm muối lẫn lộn, khng mấy ai cn nhn ra được cc bi viết nữa. Cc bi viết khng phải tun theo lập trường của ban bin tập nữa, ban bin tập đ mất hết lập trường rồi, chỉ phải duồng theo thị hiếu của khch hng quảng co khiến những người muốn dn thn vo cuộc tranh đấu bằng ngi bt khng cn chỗ đứng nữa.

Vậy nay đ đến lc mỗi người Việt cần đăt lại cu hỏi: dấn thn cho ai đy?

Dấn thn cho ai đy? cho Nước Việt Nam? cho qu hương Việt Nam? hay cho c nhn mnh? Cho Nước Việt Nam ư? Nước Việt Nam chỉ l chnh quyền H Nội, gồm c Đảng v lực lượng đn p của Đảng, tất cả khng đến 10% dn số. Cn qu hương Việt Nam gồm c 90% người dn cn lại đang chịu quyền cai trị, bc lột v hệ thống đn p của Đảng. Sự thật Việt Nam hiện nay l như v.y. Rồi một sự thật nhn tiền khc m chng ta khng d l từ năm 1995 đến nay, sự dấn thn đ xoay chiều: số đng người Việt hải ngoại đ dấn thn đầu tắt mặt tối lm thật nhiều tiền, rồi để dnh một phần lớn chuyển về Việt Nam lm ăn, phần cn lại để san định cơ ngơi tại nơi quốc gia mnh cư tr. Theo một vi số liệu gần đy, số tiền hng năm người Việt hải ngoại gởi về Việt Nam đ vượt qu con số ba tỷ đ la! Chắc hẳn nếu chng ta nhất tr khng gởi tiền về, cũng khng về Việt Nam th chỉ trong vng một năm thi, chế độ H Nội sẽ lm nguy để rồi c thể phải tự st. Nhưng... đấy l chuyện hoang đường. Người Việt Nam cn mi lệ thuộc vo một văn ha, một loại văn ha trong dấu ngoặc kp, nghĩa l một loại văn ha phi văn ha, nếu gọi rằng ăn xin l văn ha, chịu lệ thuộc kẻ khc l văn ha. Ci văn ha di truyền qua 85 năm đ hộ ngoại bang v 65 năm đ hộ bản địa ấy đang cn hnh hạ qu hương Việt Nam! Tnh trạng lệ thuộc vốn l tnh trạng của cc nước thuộc địa, chậm tiến, nhược tiểu. Nước Việt Nam chng ta l như thế suốt 150 năm nay, v sẽ cn l như thế mi, nếu khng c g thay đổi trong no trạng, trong tm tư con người. Thật ra, tại hải ngoại, chng ta đang bị rng buộc chặt chẽ ở ci thế chẳng đặng đừng: trường hợp những người cn để lại những cha mẹ, anh chị em, b con, cần được cấp dưỡng. Để quay lại con số 3 tỷ bạc gởi về Việt Nam mỗi năm, ti lm một con tnh đơn giản: để cấp dưỡng cho hai b chị ngho, cứ hng năm ti gởi về bn nh 5 lần $200, tức l $1000/năm. Giả thử tại hải ngoại c 1 triệu người Việt như ti th số tiền gởi về VN mỗi năm để gip b con ngho l 1 tỷ đla. Đấy chỉ ni đến trường hợp chẳng đặng đừng. Hai tỷ cn lại l số tiền những người về VN hng năm hai ba bận, mang về mỗi bận từ 5 đến 10 nghn, để mua đất, cất nh, đầu tư bun bn: đấy l chưa ni đến những mn tiền đầu tư trực tiếp hay gin tiếp dưới tư thế ngoại nhn vo kỹ nghệ VN, tnh gộp lại cũng thm được vi tỷ nữa! Những số tiền ny trực tiếp rt vo hệ thống kinh ti của Đảng, đấy l một loại dấn thn đảo ngược tạo nn một loại diễn biến ha bnh đảo ngươ.c.

Vậy nay dấn thn để lm g? Đối tượng tối hậu vốn l để giải thể chế độ cộng sản. Chắc mọi người đều nghĩ như thế. Ngay những người gởi vốn đầu tư về nui sống Đảng, họ vẫn biện minh l để vỗ bo Đảng như vỗ bo một con lợn, rồi sẽ c ngy giết thi.t. Họ gọi đấy l chiến tranh kinh tế, tức l đưa vốn đầu tư tư nhn về để lập x nghiệp tư nhn để đối đầu với cc x nghiệp nh nước, nhằm dần dần tước mất độc quyền thương mi của Đảng! Hnh thức đấu tranh kinh tế ny chẳng khc g tống được cả thnh phố Paris vo một lọ chai vậy! Tại nước Nga, tập đon Poutin - Sourkov nay đ gọi l thắng khối cựu cộng sản Nga bằng chiến tranh kinh tế theo lối ny. Để thắng, tổng thống Poutin đ dng mọi thủ đoạn cố hữu của bộ chnh trị Nga-s trước đ, kể cả việc chế ngự được Quốc hội Douma, như CSVN chế ngự quốc hội Việt Nam, để nắm được tất cả mọi quyền bnh về tay mnh. Vậy cu hỏi được đặt ra l, phải dấn thn bằng cch no? By giờ chỉ cn lại một phương sch l đấu tranh chnh trị, với tất cả mọi thủ đoạn chnh trị kiểu Poutine, rồi ai nắm được thế thượng phong, người ấy thắng.

Dấn thn trong thực tại Việt Nam l mở một trận chiến chiến tranh chnh trị giữa người Việt trong v ngoi nước. Cho đến nay, tại hải ngoại, tuy mục tiu tối hậu, l giải thể chế độ H Nội, nhưng chưa c một đồng thuận no giữa cc lực lượng chnh trị về sự chọn lựa một phương sch duy nhất nhằm đạt được mục tiu đ. Vấn đề mấu chốt cần được giải quyết trước khi bn về một mặt trận chiến tranh chnh trị duy nhất: đấy l vấn đề ranh giới quốc - c.ng. Cu hỏi được đặt ra vốn l: Ai l người quốc gia? Ai l người cộng sản. Song từ 1995, Hoa kỳ hủy bỏ cấm vận v cho php người cộng sản Việt Nam được tư do xm nhập cc cộng đồng người Việt quốc gia, nhn cơ hội ny, sự kiện kẻ ra đi người trở lại đ khiến ln ranh giới quốc - cộng ngy cng mờ nhạt dần đi. Cục diện tranh đấu đ dần dần biến chuyển đến mức m hai cu hỏi trn đy đ nhập thnh một cu hỏi duy nhất: lm sao xa bỏ được ln ranh giới quốc cộng để mọi người từ trong đến ngoi nước c thể cng nhau xy dựng một x hội cng dn đng theo định nghĩa xc thực của n. Xy dựng một x hội cng dn? đng vậy! Nhưng một x hội cng dn, theo đng định nghĩa của n, l một x hội tự do, dn chủ. Khng thể một mặt, chủ trương xy dựng một x hội tự do, dn chủ, mặt khc xa bỏ ln ranh giới quốc - c.ng. Trong một dịp thảo luận về vấn đề ny, khi ti đặt vấn đề như thế th c một nhn vật đặt ngay cu hỏi:" Tại sao chng ta khng chịu nắm thế thượng phong dấn thn tch cực mở một cuộc diễn biến ha bnh đang khi xu thế quốc nội v quốc tế c lợi cho mnh v bất lợi cho cộng sản? Chnh cộng sản biết v sợ diễn biến ha bnh, v họ khng cn cơ sở thức hệ cũng như thời cơ thuận lợi như trước đy. Thin thời địa lợi, nhn ha, cả ba điều tuột dần ra khỏi bn tay họ cho d họ đang nắm cả đất nước trong tay. Nhn vo cung cch họ lm, ta thấy r l họ đang loay hoay tm thế gỡ ga.c. Thay v đấu v mồm v st phạt nhau, lẽ ra người quốc gia phải chuẩn bị tch cực đương đầu với những thử thch trước sau g cũng xảy ra: cộng sản bắt buộc phải chấp nhận chơi tr đấu tranh chnh trị với người quốc gia thi ". Nếu nhn lại lực lượng cc đảng phi chnh trị tại quốc ngoại hiện giờ th cuộc đấu tranh chnh trị phải được bắt đầu v được giải quyết tại đy trước khi bn đến đấu tranh chnh trị tại Việt Nam với đảng cộng sản!

Mục tiu tối hậu của cuộc đấu tranh chnh trị tại quốc nội l xy dựng một x hội cng dn, tức l một x hội trong ấy mọi người đều c tự do cho mnh v trọng tự do của người khc. Song tự do, dn chủ khng phải l những mn qu từ trn trời rơi xuống m nhận được: đấy l cả một bi học lịch sử phải đem thực hnh từ thế kỷ ny sang thế kỷ khc. Nước Php đ trải qua hai thế kỷ đổ mu v nước mắt với hng trăm ngn người đ dấn thn v bị vi dập mới đạt được kết quả ngy hm nay. Nước Việt Nam rồi đy cũng sẽ c tự do, rất c thể l một thứ tự do được xếp đặt từ bn ngoi, nghĩa l một thứ tự do lm qu tặng cho những lớp người kh giả, sẽ khng đến 20% dn số. Rồi đy cuộc diễn biến ha bnh tại Việt Nam chỉ l một hiện tượng kinh tế chnh trị đến từ nước ngoi lm gia tăng dần tỷ số của những người được hưởng tự do thật sự, từ 20%, đến 30% v.v. kể từng thập nin, nghĩa l con số những người đ được thot cảnh cầu lụy, xin xỏ. Từ giờ đến đ sẽ khng t những người phải dấn thn v chịu nhiều khổ cực cay đắng, chịu cảnh t đy khốn đốn. Đấy l những người đ, hoặc đang hy sinh tự do của bản thn mnh để mưu cầu tự do v dn chủ cho người khc.

Bửu Sao

Tết Gip Thn 2004



-- Nong bi dai' (vietnamcongsans@yahoo.com), September 16, 2004.


Xin lổi ni ra 1 cu lm anh bạn mất hứng nghe:

"Con NG th lại lm NG"

Con của dn thường, đi qut l cy"

Anh bạn trẻ ơi, muốn lm lnh đạo, muốn lm cn bộ nng cốt th gia đnh anh phải 3 đời cch mạng. Với cc chế độ phong kiến cộng sản cha truyền, con nối hiện nay ở VN th cc anh cứ chờ đ m mơ c ngy thanh nin VN trở thnh lnh đạo. Trừ khi l c đa đảng hay đa nguyn dn chủ. Người lnh đạo thật sự được bầu chọn ra từ dn v khng phải do đảng đề cữ ra. Ngoi ra đứa no lm lảnh đạo m tham nhũng đục khot, thiếu trch nhiệm th cứ đem ra treo cổ hay t mục gng. Lc đ VN sẻ tốt đẹp chẳng cần phải tốn 1 pht sng. Cộng sản c đủ sức lm cho VN tốt đẹp gấp 100 lần, nhưng nếu VN tốt đẹp 100 lần th c ch lnh đạo c nước đớp khi m thi. Chẳng c ai thch dớp khi, chỉ thch đớp dollard thi nn thanh nin VN cứ chờ chờ v chờ!

-- Nguoi Tranh Dau (nguoitranhdau@hotmail.com), September 16, 2004.


Y kiến rất hay ,chng ta nn lm gấp bằng cch bắt thằng Nng bỏ ra 100 triệu ,thằng Dũng 100 triệu ,thằng Lương 100 triệu . . . .mấy thằng gim đốc 1 triệu mỗi đứa .Anh nn thng bo anh em sinh vin lo chạy giấy tờ liệt sĩ cch mạng cng nhiều đời cng tốt ,khi no c tiền th ko rụp qua Mỹ ,thằng Ch Bựa đang rửa chuồng b ở bn Texas ,h n một tiếng n sẽ cho ở nhờ ci chuồng b của n đẽ tốn km .

-- thich du thu (toollovers@comcast.net), September 16, 2004.

.."thay v quyn gp tiền bạc cho cc tổ chức chống CS ,hy thnh lập nhửng hiệp hội người VN yu nuớc,mục đch l quyn gp tiền bạc tạo nn những học bổng du học để gip đở cc sinh vin trong nước.....

VN_Student..."...

Theo ti thấy ở hải ngoại khng ai quyn gp tiền bạc cho nhửng tổ chuc chống cộng. Nếu c th hiếm lắm, cũng chẳng bao nhiu. Phần nhiều l từ qủi cũa Cộng ồng cc nước sở tại. Qủi C được sự ti trợ cũa chnh phủ nước đ.

Cc bạn du học sinh cũng được sự gip đở cũa C như cố vấn luật php, di tr hay tương tự v...V Vụ Lợi. Cc bạn c cần g gip đở th cứ gọi điện thoại cho C sẽ c người trực tiếp gip đở cc bạn. Toi khng phải l người lm việc cho C hay c bất cứ lin hệ g với C nhưng ti nghỉ bổn phận cũa C l phải như thế bt kể bạn thuộc thnh phần no cho d l Con ng Chu Cha.

-- Ke Si Bac Ha (ke_si_bac_ha@yahoo.com), September 16, 2004.



to Vn_Student : nếu ni đến chuyện quyn tiền bạc trong nước ta coi bộ fiu lắm bc ơi. Tiền bạc trong XHCN "lấp lửng lập lờ" lắm. tưởng của bc c thể "đng" nhưng DCS-VN chắc k bỏ qua cho bc dễ "học" đề về qu hương luộc đảng được đu.
Tối nay ti c xem TV thấy ci mặt ng BộTrưởngThươngMai của VN m ft chn. ng ny bị nguyn "băng" nh bo bu v "chặn" để fỏng vấn th fải. Mặt my đen x như dn "xe m", tc tai fủ 1 mi nhn như "lơ xe". Pht biểu ... i ... chẳng giống g gọi l dn tr thức ni chuyện ... chn qu ... chn qu ...
ng ny bị "chận" do đường dy ăn qu lớn của ng PhVụTrưởng đang bị fanh fui. Nhn mặt ng Ph cn lịch sự v tr thức hơn nhiều ... chắc vậy mới lừa được ng Bộ m ăn qu mạng nn n Bộ ft biểu l "hổng biết dz hết" ... ặc ...
Vụ n ny ti nghĩ cũng "fe fi" trong đảng chơi "banh-ta-lng" lẩn nhau.
Tnh hnh hiện nay ra sao chưa biết nhưng dạo gần đy bo ch fanh fui tm lum cũng chứng tỏ DCS cũng c nhiều fe. Nếu trong fe DCS k cho bung ra th "đố thằng no" dm đăng bo.
Hin nay những "đầu b" trong DCS đang cầm đầu đ 30 rồi. Tnh người nhỏ nhất th năm nay cũng 40 chục. Thi b con rng chờ 10 hay 20 năm nữa. Đầu b ra đi lần lượt sẽ c người trẻ ln thay mới mong hạ mn XHCN xuống được. Người trẻ ln m m mấy ci học thuyết CS hơn "KinhTếThịTrường, ĐấtNướcGiuMạnh, VănMinhTrThức" th ti xin "ci sức mng".
Ti cn trẻ "17 bẻ gảy sừng tru" chờ c 15 năm nữa l chuyện nhỏ (lấy vợ lc đ cũng dư sức). hihi ... Khng biết liệu lc đ cn b con no trn đy cn gặp ti lc đ k nữa.
Ah .. m wn cn c 10 mấy năm nữa th XHCN-VN cũng hạ mn nn b con "đấu tranh" lm sao th lm. Chủ yếu fải tỏ ra "lịch sự , văn minh, tr thức" để b con trong nước cn thấy được m "đọc" "văn vẻ đấu tranh" của cc bc. Dn VN cng ngy cng mở rộng kiến thức ln rồi. Người ta biết fn biệt đu l văn "chửi", đu l văn "kiến thức".
Mnh k tn trọng mnh th sẽ chẳng c ai tn trọng mnh đu.
Mnh nhường người ta 1 bước th người ta sẽ knh mnh 1 trược.
Đấu tranh c rất nhiểu cch để đấu tranh nhưng c cch đấu tranh lun đi v thất bại đ l "đấu tranh trẻ con". Chỉ biết chửi rủa v chửi rủa, ai "chạm" mnh l mnh chửi ... chửi v chửi ... chửi qua chửi lại bỏ chạy cả lng -> Nothing = hư v.

Học hết v rồi ... bye nh ... yeah ..

-- Ham_Hoc_Hoi (hockovo@komail.com), September 17, 2004.


Moderation questions? read the FAQ